Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Thời trang: Tiếng nói mạnh mẽ, độc lập và tự do của làn sóng nữ quyền

Bởi Tran Phu Vào lúc June 29, 2018

Nếu các chính trị gia sử dụng các hoạt động xã hội làm tiếng nói vang đội cho đấu tranh bình đẳng giới thì các nhà thiết kế thời trang lại có một cách đặc biệt, vừa thể hiện dấu ấn cá nhân vừa tôn vinh và khẳng định sự độc lập của người phụ nữ trong cuộc cách mạng nữ quyền đầy cam go.

Có một sự thực rõ ràng dù là những năm 1910s hay là 2018 thì các phong trào đấu tranh nữ quyền vẫn đang diễn ra ở khắp mọi nơi trên thế giới. Cho dù là âm ỉ hay rầm rộ thì nữ quyền vẫn là một khái niệm mà không dễ dàng để được chấp nhận ở toàn thế giới. Còn nhớ vào năm 1913, cuộc tuần hành đòi quyền bầu cử của phụ nữ Mỹ đã diễn ra và tạo thành một làn sóng mạnh mẽ, dữ dội thì vào năm 1968, những người phụ nữ Anh Quốc đã vùng lên đòi lấy sự công bằng trong việc trả lương bằng cách giơ cao các khẩu hiệu như “Chúng tôi từ chối là lao động thứ cấp”, “Đừng để nước anh tụt hậu”… Không những thế, nữ quyền còn trở nên sôi sục hơn nữa khi từ thập niên 40: hình ảnh của người phụ nữ xắn tay áo, thể hiện sự mạnh mẽ của cơ bắp và ý chí với khẩu hiệu: “We Can Do It”.

Với những người không ủng hộ cho “Feminism” thì luôn cho rằng phụ nữ vốn dĩ sinh ra đã không thể so sánh với nam giới ở nhiều khía cạnh, rõ nhất là ở thể lực khi cho rằng phụ nữ thường yếu đuối và nhỏ bé hơn đàn ông. Tuy nhiên, nữ quyền ở đây về bản chất là sự công bằng chứ không phải là cào bằng và tình trạng thể chất không hề có một chút liên quan nào đến với quyền bình đẳng: bình đẳng về các cơ hội trong cuộc sống, mức lương,… Dĩ nhiên, chính vì sự lo lắng về việc nếu một ngày phụ nữ nắm quyền kiểm soát sẽ khiến cho đảo lộn các hệ giá trị, tư tưởng và tín ngưỡng truyền thống lâu đời nên chắc chắn những người chống đối sẽ kịch liệt bài xích hệ tư tưởng này.

Lịch sử chủ nghĩa nữ quyền đã ghi nhận bốn làn sóng lớn bao gồm đấu tranh giành quyền bầu cử, bình đẳng trong gia đình, bình đẳng cho phụ nữ ngoài da trắng và mới nhất là bình đẳng quyền trên mạng xã hội. Trong những năm gần đây, chúng ta dễ dàng nhận ra nữ quyền trong điện ảnh khi phụ nữ nắm trong tay vận mệnh thế giới. Một Katniss Everdeen trong The Hunger Games, một Wonder Woman sở hữu mức mạnh cứu thế giới hay trước đó là ba chị em phù thuỷ trong Charmed chống lại kẻ ác… nữ quyền xuất hiện ở khắp mọi nơi. Nếu như các chính trị gia và các nhà đấu tranh cho nữ quyền như Mary Wollstonecraft, Simon de Beauvoir, Oprah Winfrey, Angelina Jolie, Emma Watson, Meghan Markle… sử dụng tiếng nói tại các hội thảo, diễn đàn và các hoạt động chính trị, xã hội khác thì các nhà thiết kế thời trang lừng lẫy lại có một cách ủng hộ nữ giới riêng của mình thông qua những thiết kế tài hoa, mang tính cách mạng.

Để nói một cách chính xác thì nữ quyền trong giới thời trang có thể được hiểu đơn giản bằng việc các nhà mốt cho ra đời những thiết kế giải phóng cho vẻ ngoài của người phụ nữ và việc ghế giám đốc sáng tạo được soán ngôi bởi các nữ thủ lĩnh thời trang. Và không chỉ vậy, việc một người phụ nữ ăn mặc ra sao, đi đứng như thế nào cũng chính là một cách để thể hiện nữ quyền. Có một câu hỏi đùa rằng: “Tại sao cũng là cùng một bộ ngực mà đàn ông được phép phô trương, cởi trần thoải mái trong khi phụ nữ lại phải che giấu đôi gò bồng đẹp mắt của mình?”. Dĩ nhiên có những anh chàng ngực còn to hơn cả phụ nữ nếu như bạn đang nói rằng về mặt cấu trúc.

Khoan bàn về những điều to tát hơn, thời trang về cơ bản là không có bất cứ khuôn phép hay giới hạn nào, chính nhờ vào sự tự do này mà các nhà thiết kế đã sử dụng đặc quyền của mình để sáng tạo ra những trang phục được coi như một cuộc cách mạng ủng hộ nữ quyền trong thế giới xa hoa và phù phiếm này. Một lần nữa, đấu tranh nữ quyền bằng thời trang là một con đường không hề dễ dàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh lớn lao, cũng như cách mà Hillary Clinton đã mặc một bộ pantsuit hay chiếc áo pussy-bow của Melania Trump để thể hiện quan điểm chính trị của mình.

Thực tế cho thấy, nam giới thành công hơn trong nhiều lĩnh vực bao gồm cả thời trang bởi họ nhìn người phụ nữ qua một lăng kính của người khác giới. “Trong mắt một người đàn ông thì như thế nào mới được gọi là một người phụ nữ đẹp?”. Họ tạo ra những đường cut-out tinh tế hay những peplum kiêu kì để “tốt khoe xấu chê” cho một cơ thể hoàn mỹ của nửa kia thế giới. Chẳng thế mà cả thế giới từng phải ngả mũ trước đế chiếu vàng son của những giai nhân gợi cảm trong thiết kế của Gianni Versace, những quý cô kiêu kì sang chảnh trong con mắt của Christian Dior hay quái đản ngông cuồng, cường điệu hoá những chuẩn mực một cách cực đoan như Alexander McQueen… thì các nhà thiết kế nữ lại khác. Họ hiểu được tâm tư, tình cảm, tâm lý và thể trạng của người phụ nữ. Họ biết phụ nữ cần gì, muốn gì trong mắt người đàn ông.

Những thiết kế vượt thời gian phá bỏ, giẫm nát những quy tắc chuẩn mực mà xã hội áp đặt lên phái yếu, nâng cao tiếng nói khát vọng của người phụ nữ.

Ngồi lên con tàu quá khứ trở về những năm 1920s khi cái tên Coco Chanel xưng hùng bá vương trong giấc mộng phù hoa không bao giờ chết này. Nếu như một lần được may mắn chạm vào  chiếc áo tweed jacket của Mademoiselle Chanel, giới mộ điệu sẽ cảm nhận được tinh thần và sự tưởng nhớ của Chanel dành cho ngài bá tước xứ Westminster. Đó không chỉ đơn giản là được dệt bằng vải mà đó còn là lòng kiêu hãnh và sự cô đơn tột cùng của nữ thiết kế đại tài. Phong lưu trên cuộc tình là thế, nhà thiết kế Pháp còn là một minh chứng mạnh mẽ của người đấu tranh cho phong trào nữ quyền mạnh mẽ hơn cả. Nhắc đến Coco Chanel, chúng ta không chỉ nhớ về Coco Chanel No.5 mà còn là chiếc túi 2.55 kinh điển với mục đích giải phóng đôi tay nữ giới khỏi những gánh lo của cuộc sống hay giải thoát họ khỏi những chiếc corset gò bó và cắt ngắn đầm tới đầu gối.

“Nếu bạn buồn, hãy tô thêm son và tiếp tục chiến đấu” – Chanel. Trên đường đời, sẽ có rất nhiều khó khăn ập đến, và hãy tự hào là một người phụ nữ can trường, tô son đi (dĩ nhiên là son đỏ) để có thể vượt qua một giông tố. Coco là một phụ nữ, bà cũng chính là thời trang. Cho dù thời điểm cũng có những nữ đối thủ khác như Jeanne Lanvin, Madeleine Vionnet… nhưng Coco Chanel vẫn được coi là nữ thiết kế tiên phong dùng thời trang để đối thoại với nữ quyền trong những năm đó.

Bên cạnh đó, Le Smoking của Yves Saint Laurent cũng chính là một tiếng nói mạnh mẽ, khao khát đạp đổ đi đế chế của những kẻ coi thường sức mạnh của phụ nữ. Ở cái thời đại mà người ta nghĩ phụ nữ phải mặc đầm dài, đeo găng tay, thướt tha, mềm mại thì Le Smoking như một “cú tát” chí mạng vào những tư tưởng đó. Tuy nhiên, ở thời điểm mới ra mắt, Le Smoking gặp phải những phản ứng tích cực từ công chúng. Mượn trang phục suit của nam giới lịch lãm để cất cao tiếng nói của bản thân trong xã hội, chẳng ai có thể ngờ rằng phụ nữ một ngày có thể cũng diện suit cứng cáp, nam tính chẳng khác gì một đấng nam nhi.

Ra đời vào năm 1966, bộ suit kinh điển của nhà couturier YSL chính là cột mốc sản sinh của một biểu tượng. Trong khi, Little Black Dress của Chanel được tung hô như một chiếc chìa khoá gỡ bỏ mọi gông xiềng của phái đẹp thì Le Smoking lại bị bài xích bởi đó là một bộ suit mà đàn bà thì chẳng có ai mặc suit cả. Tuy nhiên, như đã nói “tô thêm son và tiếp tục chiến đấu”, những chiếc quần ống loe, ống suông cùng áo sơ mi dần dần xuất hiện mọi ngóc ngách. Từ thập niên 70 trở đi, tư duy dần dần thay đổi và phụ nữ cũng bắt đầu mạnh dạn hơn trong việc lựa chọn trang phục để phục vụ cho lẽ sống của mình.

Không những thế, nhà thiết kế vàng của lịch sử Christian Dior cũng là một nhà đấu tranh bình đẳng giới thông qua các thiết kế của mình. Mở ra một chương mới cho thời trang vào sau thế chiến thứ II, vào tháng 2 năm 1947, tại số 30, đại lộ Montaigne Paris, Christian Dior đã ra mắt bộ sưu tập “New Look” – đó chính là một sự cải cách, một cái nhìn mới. Các thiết kế nhằm tôn lên vòng eo và bộ ngực của người phụ nữ với những chiếc đầm lady sát ở thân trên và xoè ra ở tùng váy. Đặc biệt, trong hoàn cảnh mà phụ nữ phải mặc những trang phục thô cứng thì việc “New Look” chính là tiếng nói của Dior về việc khép lại chiến tranh và đưa phụ nữ trở lại sự quý phái, dịu dàng và gợi cảm.

Sự lên ngôi của các nữ chiến binh quả cảm của thời trang.

Còn nhớ năm 2016, lần đầu tiên một người phụ nữ mang tên Maria Grazia Chiuri được vinh dự bổ nhiệm ngồi vào ghế Giám đốc sáng tạo của nhà mốt Dior. Sau khi nắm giữ quyền lực của mình, Maria đã không làm các tín đồ thời trang phải thất vọng khi những chiếc áo phông trắng in slogan: “We Should All Be Feminists” được lan tràn khắp mọi nẻo đường như một lời tuyên ngôn rộng lớn. Hay ở mùa Thu Đông 2018, chính Maria một lần nữa khiến các khán giả chứng kiến một cuộc nổi dậy đấu tranh vì nữ quyền thông qua các thiết kế mang đậm hơi thở của thập niên 60s. Với chân váy mini, bốt cao cổ, pant suit hay các hoạt tiết kẻ ô, mũ newsboy, beret cổ điển cũng tạo nên một show diễn ấn tượng.

Ngoài ra, Phoebe Philo cũng là một nữ giám đốc sáng tạo tài năng luôn tôn thờ vẻ đẹp độc lập, thông minh và thành đạt của người phụ nữ. Bà luôn tôn trọng và đề cao việc kết hợp nghệ thuật đương đại với sự tối giản cầu kì. Không chỉ vậy, một cái tên được lựa chọn thay thế Alber Elbaz tai Lanvin là Bouchra Jarrar hay Alessandra Facchinetti của Tod’s… cũng là một minh chứng cho sự lên ngôi của các nữ tướng trong làng thời trang.

Dĩ nhiên, cuộc đấu tranh nữ quyền không chỉ đến từ một phía. Năm 2017, Riccardo Tisci đã mở màn show diễn Givenchy Xuân Hè bằng việc vẽ lại hình ảnh của người phụ nữ thông qua các mẫu váy ôm sát trên nền vải xuyên thấu với thông điệp phụ nữ không nên gò bó vào bất cứ khuôn mẫu hay chuẩn mực nào. Trong khi đó, nhà mốt Balmain lại chiêu chuồng làn da nữ giới bằng lụa, satin, voan hay các nữ chiến binh trong trang phục bất đối xứng của Louis Vuitton…

Cứ như vậy, các nhà mốt nổi tiếng vẫn hằng ngày đấu tranh cho nữ quyền bằng cách riêng của mình. Thời trang sinh ra để phục vụ phái đẹp. Đó chính là tiếng nói khát vọng về sự bình đẳng giới được diễn tả trực tiếp một cách mạnh mẽ và tinh tế. Không chỉ là Chanel, Dior, Versace,… đến cả những tín đồ thời trang cũng thể hiện tinh thần yêu chiều phụ nữ ngay trên “sàn diễn đường phố”. Mặc dù, con đường đấu tranh cho nữ quyền vẫn còn rất dài nhưng ít nhất thời trang và nữ quyền vẫn là một cuộc đối thoại 2 chiều, bổ sung và trợ lực lẫn nhau.

Thắng Nguyễn.

VỀ ĐẦU TRANG