Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Khi luận về thời trang, bạn sẽ nói cái của nợ gì?

Bởi Tran Phu Vào lúc June 30, 2018

Thời trang cũng như một định nghĩa trong toán học, ít nhất là đối với riêng tôi. Mê hoặc như số pi, khó nhằn như giới hạn hàm số và cần sự nâng niu, trân trọng và nhớ rất sâu như hằng đẳng thức.

Không chỉ riêng tôi mà có lẽ bất cứ người đàn ông hay người phụ nữ nào đam mê cái thế giới xa hoa, phù phiếm đó đều có cho mình một khái niệm riêng. Với tôi, khi nghĩ về thời trang, tôi thấy hào quang của những chiếc đầm Haute Couture khiến tôi mờ cả mắt. Cái vòng xoay đó như lôi kéo thằng điên này vào một sự huyễn hoặc không bao giờ dứt ra được. Mỗi lần xem các show diễn của Versace, Balenciaga, Elie Saab, Givenchy, Salvatore Ferragamore, Bottega Veneta… cũng chỉ muốn cào xé cái màn hình máy tính vì sự phấn khích tột độ. Chao ơi, mấy cô người mẫu chân dài thước tám với khuôn mặt lạnh như tiền, đôi mắt vô hồn, bước chân mạnh nhẹ trên đường băng catwalk như ám ảnh tôi đến từng giấc ngủ. Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã nghĩ về thế giới đó như một giấc mộng không bao giờ chết. Sự vĩnh hằng của thời trang, của những món đồ xa xỉ là một mùi hương ngất ngây như chất men tình độc dược. Chính nó, thời trang là thứ ngải độc mà tôi tự mình dấn thân vào.

“ Cuộc sống quá ngắn ngủi chỉ để bạn mặc những món đồ nhàm chán” – Carly Cushnie và Michelle Ochs.

 

Nói về quần áo thì mỗi người mỗi vẻ. Tôi thấy đẹp nhưng bạn thấy xấu, đó là điều hiển nhiên và dễ hiểu. Cứ nghĩ đơn giản con người là một cái móc quần áo và chúng ta khoác lên đó đủ thứ phụ kiện để tạo ra một tổng thể hoàn thiện và được cái con mắt. Đồng ý với quan điểm thời trang là Dior, là Chanel, là Dolce & Gabbana… nhưng xin thưa có bao nhiêu % dân số có thể đủ tiền xài nhưng món đồ đó ngoài tầng lớp thượng lưu. Dĩ nhiên, tầng lớp quý tộc và lắm tiền là những kẻ định hình phong cách, định hình xu thế. Việc này đã xảy ra từ khi con người biết ăn ngon mặc đẹp, đã từ rất lâu lắm rồi. Thậm chí, giày cao gót vốn sinh ra là phục vụ cho cánh đàn ông. Cho đến khi những đứa nô bộc, tầng lớp trung lưu bắt đầu lây lan và ăn theo thì giới giàu có đã nâng chiều cao của chiếc giày cao gót lên đỉnh điểm để phân biệt đẳng cấp. Ý là “Chúng ta là giai cấp thống trị. Chúng ta ăn sung mặc sướng vì vậy diện một đôi giày khó đi cũng chẳng nề hà gì bởi bọn ta đâu phải làm các công việc nặng nhọc vốn chỉ dành cho nô tì”.

Nếu được hỏi thì bạn sẽ trả lời thời trang là gì?
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà ở đó cái đẹp được tôn vinh một cách tuyệt đối. Đẹp là có quyền. Mặc đẹp là có thế.
“Thời trang không chỉ tồn tại trong trang phục. Thời trang ở trên bầu trời, trên đường phố, thời trang được tạo ra từ những ý tưởng, cách sống và những sự kiện xung quanh” – Coco Chanel.

 

Nhưng, xin thưa, thời thế đã đổi thay. Khi mà hàng nhái thì tràn đầy các chợ và các shop quần áo tự kinh doanh. Ai cũng biết các lái buôn đánh hàng từ Quảng Châu, Thái Lan về kinh doanh còn nhiều hơn tổ kiến lửa sắp vỡ. Và từ đó, giới trẻ – những kẻ đam mê mặc đẹp và xúng xính ảnh đẹp lên mạng xã hội đã nghĩ ra cách để tạo ra xu hướng và cũng không cần quá nhiều hàng hiệu. Nói vậy không có nghĩa là hàng hiệu mất giá. Xin lỗi chứ mặc hàng xa xỉ lên người thì chỉ cần 1 chiếc áo pull thôi đã đủ đẳng cấp và thời trang. Thế nhưng, đứng trên con mắt của đại đa số, những IT girl, những fashionista đã biết cách biến những món đồ bình thường trở nên hợp thời, hợp mốt và vẫn cực kì thời trang. Lúc này với tôi thời trang là một hàm số biến thiên – cái thứ mà hồi xưa học chả hiểu gì vì nó thay đổi liên tục. Hôm nay hồng baby là hot trend, ngày mai cam đất trở thành bà chúa, bỗng một ngày đẹp trời xanh coban chễm chệ xuất hiện đầy trên new feeds của các nàng hot girl. Ôi tôi mệt mỏi quá rồi!

Mặc đẹp, mặc thời trang không chỉ khiến bạn tự tin mà biết đâu bộ outfit đó có thể thay đổi cả cuộc đời bạn.

 

Người bạn tôi – cô gái ấy không phải là một người sành điệu. Cuộc sống của cô quanh quẩn ở văn phòng với những chiếc đầm công sở. Với cô một đôi giày cao gót bình thường cũng được rồi, chẳng cần phải là Christian Louboutin hay Jimmy Choo. Đôi giày cô mua tôi cũng chẳng rõ giá nhưng hôm qua cô ta đã phải đi bộ, tay cầm đôi guốc vì bị gãy gót giữa đường. Ấy thế mà vẫn chẳng bao giờ chịu chi tiền mua một đôi giày cho tử tế. Bởi cô nghĩ “Thời trang là thứ dành cho bọn lắm tiền. Còn dân văn phòng tất bật như cô thì mặc gì cũng được, quan trọng là tiết kiệm”. Tôi nghe thế thì buồn lắm bởi thời trang không chỉ đẹp mà còn phải đảm bảo sức khoẻ và sự thoải mái cho người mặc. Ờ thì có thể không phải giày của Chanel, Gianvito Rossi thì cũng nên ít ra cũng Charles and Keith, Pedro, không thì cũng bình dân với Zara, H&M, Pull&Bear, American Eagle, Abercrombie cũng được mà, đâu có đắt quá. Vậy đó, vì “Give a girl a highheel, she can conquer the world” nên phụ nữ ơi, nhớ nhé, hãy chọn cho mình một đôi giày cao gót thật sự khiến bạn cảm thấy tự tin chinh phục cả thế giới này.

“Bạn phải có phong cách riêng. Nó là thứ giúp bạn lên xuống cầu thang, là thứ giúp bạn tỉnh dậy vào mỗi sáng, là lối sống của bạn. Không có phong cách, bạn chẳng là ai cả” – Diana Vreeland.
“Thời trang cũng giống như cách bạn ăn uống, bạn không nên chọn chỉ một thực đơn duy nhất mỗi ngày” – Kenzo Takada.

 

Thời trang thực ra là do bạn lựa chọn. Bạn tạo ra thời trang, bạn tạo ra cái đẹp của chính bạn. Chúng ta cũng không cần phải khó tính và quá cầu toàn như Anna Wintour. Chúng ta cũng chẳng phải lạnh lẽo như Miranda Priestly hay phải làm điều gì to lớn như giải phóng phụ nữ khỏi các chuẩn mực thông thường giống Coco Chanel. Thời trang là chính bạn. Chúng ta có thể không quá để ý đến quần áo nhưng chắc chắn không được ngó lơ sự thanh lịch.

“Thời trang không nhất thiết phải đến từ nhãn mác, thương hiệu. Thời trang đến từ những thứ ẩn bên trong tâm hồn, tính cách của bạn” – Ralph Lauren.

 

Tin tôi đi, bạn chắc chắn sẽ đẹp hơn. Đàn ông hay đàn bà gì cũng uất ức khuất phục trước bạn mà thôi.

Fanh.

VỀ ĐẦU TRANG