Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Tôi từng muốn giống Miranda Priestly – hình mẫu mà bất cứ cô gái nào đều mong muốn, ngoại trừ…

Bởi Tran Phu Vào lúc June 29, 2018

Nếu “Devil wears Prada” là câu chuyện về 3 người phụ nữ trong cùng một toà soạn thì ngai vàng trị vì của Tổng biên tập Miranda Priestly chính là “ác quỷ” mà bất kỳ cô gái đam mê danh vọng nào cũng hằng ao ước.

Tôi đã sống và làm việc trong ngành thời trang đã 4 năm – một quãng thời gian không dài và cũng chẳng ngắn. Ở vị trí từ một phóng viên đến chặng đường trở thành một người làm truyền thông cho cái thế giới hào nhoáng với những bước chân catwalk mạnh mẽ cùng khuôn mặt lạnh như tiền trên sàn runway, tôi đã nhận ra được nhiều chuyện mà có lẽ bản thân phải dấn mình vào bể sâu đó mới ngộ ra được. Thời trang ư, đó không chỉ là câu chuyện của Salvatore Ferragamore, Christian Dior, Coco Chanel hay Yvest Saint Laurent mà đó còn là một giấc mộng phù phiếm không bao giờ chết. Hồi tôi mới 22 tuổi, lần đầu tiên tôi đặt dấu chân đầu tiên vào cơn mơ này và lúc ấy, tôi ao ước “Ước gì có một ngày mình được như Anna Wintour”( nhấn mạnh người viết là một thằng đàn ông). Tôi tìm đến những tác phẩm kinh điển về thời trang, đọc nghiền ngẫm nhưng trang tạp chí để xem những photoshoot đầy mê hoặc từ Vogue, Elle, Harper’s Bazaar, Cosmopolitan, Vanity Fair, Nylon, People Stylewatch hay Glamour. Và lúc đó tôi từng lại ở “Devil Wears Prada”. Lúc đó, tôi đã nghĩ “Miranda Priestly thật oách”.

Với tôi, Miranda Priestly thực sự rất ngầu.

 

Ngày 8/3 là cái ngày mà cả thế giới tôn vinh phái đẹp, còn tôi ngồi đây để viết về một nhân vật hư cấu trong sách, nhưng với tôi, nhân vật đó chính là hình mẫu mà bất cứ cô gái trẻ nào đều từng một lần ao ước trở thành, hoặc là tệ lắm cũng là trợ lý của bà. Miranda Priestly chính là một người đàn bà tài năng, độc lập, bản lĩnh và tham vọng – tổng biên tập của một tạp chí lớn tại New York. Nữ hoàng truyền thông ấy thao túng cả một nền công nghiệp thời trang, điều mà không phải đấng mày râu nào cũng làm được (khi mà số lượng đàn ông hoạt động trong ngành thời trang đang chiếm phân nửa”.

Chỉ cần một cái liếc mắt, hàng trăm con người đều phải hoảng sợ, đó chính là thứ quyền lực mà Miranda sử dụng để điều khiển đế chế của mình.

 

Sẽ chẳng lạ gì nếu cô gái trẻ nào cũng khao khát được trở thành Miranda cả sức hút từ vẻ ngoài sang trọng bậc nhất, một phong thái lạnh lùng, điềm tĩnh và quyền lực, hay còn là THẦN THÁI như 1 số trang báo đang kể lể hiện nay; chưa kể đến việc khoác trên mình toàn hàng hiệu của các thương hiệu hàng đầu thế giới. Dĩ nhiên, nếu đã xem phim bạn sẽ chẳng thể nào dấu được sự háo hức và thèm thuồng một lần được ném áo khoác lên bàn của cô thư ký, sải bước trên thảm đỏ dưới hàng trăm ống kính phóng viên hay trò chuyện với những doanh nhân thời trang giàu có. Tuy nhiên, điều gì trên cuộc đời này tồn tại hai mặt khác nhau. Sự thành công của Miranda không chỉ đến từ tài năng và tham vọng mà đó còn đến từ việc bà là một phụ nữ cay nghiệt, ích kỉ và sẵn sàng vứt bỏ người cộng sự bao năm chỉ để giữ vững ngai vàng. Nhưng nói trắng ra thì chẳng làm sao cả bởi đám đông hiếu kì và người hâm mộ và hàng triệu cô gái ngoài kia vẫn ở quá xa, đủ tỉnh táo để thấy được những vết trầy xước của bức tượng vàng.

Và dĩ nhiên, “ác quỷ” không cần diện trên mình những thiết kế mới nhất của Prada, Alexander Wang, Jimmy Choo… mà với ánh hào quang đó vẫn khiến những mẫu thiết kế từ hàng chục năm trước vẫn cực kì hợp mốt và đẳng cấp.

 

Nhưng con người ai cũng vậy, đều có những phút yếu lòng. Chúng ta đã từng thấy Miranda cưng chiều hai cô con gái của mình hết thảy hay lần gục khóc vì chuyện hôn nhân. Làm đàn bà, có mạnh mẽ đến đâu, có cứng rắn đến đâu thì cũng rồi sẽ yếu đuối. Chúng ta cũng nhìn thấy rõ hơn sự lay chuyển của “ác quỷ” khi bà chạm trán với Andy. Có lẽ, Miranda đã nhìn thấy ở Andy hình ảnh của chính mình nhiều năm về trước; khi đó cô gái trẻ Miranda Priestly vẫn hàng ngày cố gắng nỗ lực để có thể chứng tỏ được bản thân và phát triển cao trong sự nghiệp. Sự cô đơn, trống trải mà nữ hoàng truyền thông đang gặp phải chính là hậu quả của những tháng ngày độc tài, ích kỉ. Ngai vàng của bà vẫn ở đó, hàng trăm nhân viên vẫn phải khiếp sợ và cung phụng bà nhưng liệu khi ngồi lại một mình, có ai sẵn sàng đến bên cạnh và cùng bà nâng một chén rượu và chỉ để trò chuyện những câu chuyện bên lề cuộc sống.

Phụ nữ vốn sinh ra là để được yêu thương. Tôi không hoàn toàn đồng tình với cách sống của Miranda nhưng cũng không dám phủ nhận rằng đã có lúc tôi khao khát được một lần ngồi vào vị trí của bà để nắm trong tay quyền lực điều khiển giới truyền thông chỉ bằng một cái bĩu môi. Nhưng nhìn đi thì phải nhìn lại, Miranda thực sự đáng thương. Và nhân ngày quốc tế phụ nữ, tôi vẫn muốn dành tặng một sự ngưỡng mộ cho nhân vật này và cho những người phụ nữ ngoài kia vẫn đang miệt mài chứng tỏ bản thân.

Tôi dám cá chắc chắn cô gái đam mê thời trang nào cũng từng một lần ngưỡng mộ Miranda Priestly và tôn thờ bà như một vị thánh.

 

Nếu có mệt quá, hãy dừng lại, hít thở một chút, để cuộc sống này lắng lại và nghe tiếng nói từ con tim mình để biết bạn thực sự cần gì. Dù thế nào đi nữa, tình cảm giữa người với người vẫn là một điều thiêng liêng. Chúng ta thường hy sinh người khác một cách lạnh lùng chỉ để đạt được mục đích nhưng không hiểu rằng sau tất cả chúng ta còn lại gì. Ngồi trên ngai vàng 1 mình thực sự có hạnh phúc?

Mừng ngày 8/3. Chúc các chị, các em, các mẹ, các bà, các cô… có một ngày của riêng mình nhẹ nhàng thôi, sâu lắng một chút và yên bình thôi.

That’s all.

Fanh.

VỀ ĐẦU TRANG