Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Nếu một ngày bị ép không kể về thời trang, Dũng Yoko lắp bắp phải nói gì?

Bởi Tran Phu Vào lúc June 29, 2018

Sau một buổi nói chuyện với giám đốc sáng tạo Dũng Yoko, tôi ngộ một điều: “Tốt nhất hãy để người đàn ông này thao thao bất tuyệt về thời trang và nghệ thuật thôi”.

Chúng ta, những người trần mắt thịt vẫn hay nghĩ về thời trang như là một thế giới xa hoa và phù phiếm. Nơi đó là những cô người mẫu mặt lạnh như tiền đong đưa, đi lại trên đường băng catwalk, khoác trên mình những thiết kế đắt tiền và dĩ nhiên: đẹp.

Trong suy nghĩ của đại đa số, làm thời trang là những con người suốt ngày ăn diện. Họ bôi lên má chút phấn hồng Dior, đánh lên môi màu đỏ gây nghiện của Tom Ford và nhún nhảy trên đôi giày của Balenciaga. Với riêng tôi, để chọn ra một nhân vật để đứng vào hàng ngũ “Muse” – những người truyền cảm hứng thì có một người đàn ông dáng người nhỏ nhắn, tóc cũng ngắn. Người này thường cười hiền, giọng nói lơ lớ Bắc và Nam, hay đi ra đi vào ở một toà soạn của một tạp chí và chỉ đạo nghệ thuật của nhiều shoot hình. Không thị phi, lựa chọn một cuộc sống yên bình, và tránh xa những khuấy đọng của chính cái thế giới mà anh đang sống và làm việc. Giám đốc sáng tạo Dũng Yoko – người mà tôi đang mải luyên thuyên nãy giờ.

Lý do để chọn anh Dũng Yoko cho bài viết này thực ra chỉ đơn giản là tôi hay đọc tạp chí và xem những bộ hình anh làm trên đó. Để nói ngưỡng mộ thì không đúng lắm bởi với bản tính cố chấp của tôi không ngưỡng mộ ai cả. Nhưng nói là thán phục thì có. Bởi tôi cũng ao ước một ngày, mình sẽ thành công được như anh trong ngành công nghiệp thời trang Việt Nam vốn được coi là còn non trẻ.

“Anh yêu thời trang từ khi chỉ còn là một cậu bé mới chỉ biết nhảy lò cò, bắn bi ve. Sự định hình về thời trang trong đầu anh hồi bé không có gì quá đặc biệt bởi hồi đó Việt Nam làm gì có ngành thời trang. Năm 1993, anh bước chân vào cánh cổng đại học kiến trúc. Dẫu biết là thích thời trang nhưng bởi chẳng có ai hướng dẫn, sự mờ ảo về một thứ mình đam mê, nó quá mông lung. Và cuối cùng, anh trở thành tân thủ khoa với số điểm cao nhất. Anh bước ra đời và dấn thân vào con đường đi làm kiếm tiền mà không có một tí đam mê”.

Năm anh Dũng vào đại học, tôi mới là một thằng nhóc 1 tuổi. Hôm nay, một ngày cuối năm Sài Gòn. Anh Dũng 42, tôi 25 tuổi gặp nhau.

Hơn 10 năm cũng làm nghệ thuật nhưng vẫn đau đáu về một giấc mộng thời trang của thời thơ ấu…

Dũng Yoko kể rằng anh học kiến trúc vì gia đình định hướng. Tôi hỏi anh có hạnh phúc với điều đó không. Anh nói rằng anh không hạnh phúc, ngược lại anh cảm thấy lạc lối và trầm cảm chính trong cái công việc mà anh đang làm. Chính vì cái tuổi trẻ còn ngông, còn như một chú ngựa hoang khao khát tìm kiếm điều mình mê đắm thực sự nên Dũng Yoko đã bỏ việc và chuyển sang thiết kế đồ hoạ.

Lúc này, Dũng công nhận rằng bắt đầu thích làm đồ hoạ và cũng gặt hái được nhiều thành công như mọi người đã biết (điều này nhiều bài báo cũng đã nói đi nói lại về các tác phẩm của anh lúc đó nên xin phép không nhắc lại nữa). Dũng Yoko cho rằng anh thành công cũng vì một phần anh không học bài bản về đồ hoạ, chính sự mới mẻ của một kẻ ngoại đạo như anh đã thổi nên một cái hồn lạ kì vào trong các phẩm, hay còn gọi là chất riêng. Nhưng sâu thẳm mà nói, “Anh vẫn thấy không thích công việc này. Mỗi lần đi nước ngoài, anh lại sưu tầm nhiều tạp chí thời trang và mơ ước một ngày mình cũng sẽ chỉ đạo để cho ra đời các ấn phẩm, các bộ hình thời trang như vậy. Anh thích nhìn ngắm người mẫu, những bộ trang phục đẹp… Với anh, thời trang và sức cuốn hút của nó như là một lực hấp dẫn kì lạ, là một dạng năng lượng tích cực khiến anh không thể nào dứt ra được”.

Một ngày đẹp trời 2011, Dũng Yoko lần đầu tiên cảm thấy hạnh phúc nhất cuộc đời. Lúc đó, anh 34 tuổi.

Dũng Yoko thành công khi còn trẻ nhưng phải đến năm 34 tuổi, anh mới thực sự được sống với đam mê của mình. Với tôi, tôi có nên gọi đó là thành công đến trễ không nhỉ? Bởi sau nhiều năm cố gắng và nỗ lực, Dũng Yoko đã trở thành giám đốc sáng tạo của tạp chí Elle Vietnam, chính thức đánh dấu cột mốc đáng nhớ của cuộc đời.

“Elle Vietnam sau một năm thử sức với nhiều giám đốc sáng tạo người nước ngoài nhưng không thành công, đã quyết định mời anh về để cộng tác. Cái ngày anh nhận lời cũng chính là ngày anh hạnh phúc nhất, ngày mà anh tìm thấy niềm yêu thích trọn vẹn của mình. Lúc đó, anh sướng lắm, như kiểu tìm lại được giấc mơ sau nhiều năm chật vật khẳng định bản thân”. 

Anh Dũng nhấp một ngụm nhỏ cà phê. Anh tiếp lời: “Anh khẳng định với em là sau này anh vẫn sẽ tiếp tục làm công việc sáng tạo hình ảnh cho thời trang. Nó nằm trong máu của anh rồi. Làm nghề này cũng gần 10 năm, anh lại càng yêu nó hơn. Em cứ tưởng tượng anh với thời trang như người yêu vậy. Ngày nào cũng như là ngày đầu yêu. Nhiều lúc anh cũng cảm thấy khó khăn bởi cái thời ngày xưa của anh, Việt Nam chưa mở cửa. Anh thích vậy chứ đâu biết gì về thời trang nhiều và cũng chẳng ai muốn con mình đi theo cái nghề này hết. Những người cùng thời của anh, lúc đó họ đều mắc kẹt trong một mớ lòng vòng như vậy. Bọn anh không thể tự do phát ngôn, cũng chẳng thể nói thoải mái về giới tính, về sự tự do. Thời ấy, em phải làm điều mà xã hội muốn em làm”. Anh kể lại với một vẻ mặt đăm chiêu.

Tuy nhiên, 10 năm làm đồ hoạ cũng cho Dũng nhiều kiến thức và kinh nghiệm. Dũng không hề hối tiếc về quãng thời gian đó.

Dũng Yoko nhắm mắt kể về đam mê, nguồn gốc và ma lực của Á Đông trong các tác phẩm của anh…

Giới mộ điệu thì nhìn thời trang về một xứ sở, một giấc mộng xa hoa không bao giờ chết. Kẻ ngoại đạo thì cho rằng đó là chốn dành cho lũ nhà giàu muốn thể hiện bản thân. Còn Dũng Yoko khẳng định rằng: “Việt Nam còn dễ sống. Bản chất của ngành thời trang là cạnh tranh khốc liệt. Chính vì quá ganh đua nên dù thu nhập không cao thì cái ma lực và ánh hào quang của nó quá mạnh đã khiến người làm sáng tạo không bỏ được. Nhưng chính vì con người làm nghề này có chỗ để bay bổng nên họ vẫn làm vì đam mê. Tất nhiên, khi đã theo đuổi thì sẽ hiểu được những khó khăn và trân trọng nó. Và đến một lúc, bạn sẽ đạt được vị trí trong xã hội và được trả công xứng đáng. Đừng đòi hỏi quá nhiều khi bản thân chưa làm được gì to lớn”.

Lật vài trang art book của Dũng Yoko, “Với anh, Á Đông và văn hoá Việt Nam là một sự ám ảnh đến tận cùng”. Chính sự ám ảnh đó đã khiến Dũng Yoko tạo ra những tác phẩm đầy ắp văn hoá phương Đông nhưng được thổi vào đó một hơi thở mới. Sự giao thoa, gặp gỡ giữa Đông và Tây của Dũng Yoko đang cố gắng làm để người trẻ của thời đại mới có thể cảm và trân trọng được những gái trị cũ xưa.

“Nếu anh không làm thì ai làm”.

Dũng Yoko yêu nghệ thuật và muốn nhiều người thưởng ngoạn nó. “Anh không bao giờ tự nói về bản thân mà sẽ để art works của mình cất tiếng hộ. Anh muốn lan toả tính nghệ thuật, truyền cảm hứng cho người trẻ nhiều hơn và đóng góp cho ngành văn hoá nghệ thuật nước nhà. Anh làm được tiền, anh sẽ dùng cho các dự án của mình dành cho cộng đồng. Anh muốn làm nhiều hơn nữa bởi anh tin anh có đầy đủ yếu tố, độ chín và khả năng để làm được điều này. Anh muốn thế hệ trẻ có ý thức hơn về các công trình nghệ thuật. Có thể là tổ chức triển lãm, ra sách. Đẹp hay xấu, đó là do tư duy mỗi người nhưng ít ra còn có ý nghĩa hơn là cả xã hội đi theo những gía trị vật chất, không bổ ích. Và, nếu anh không làm thì ai làm”

Người làm nghệ thuật ai cũng sẽ trầm cảm và đến một lúc vượt qua, họ sẽ cống hiến những tác phẩm tuyệt vời.

Những người làm nghệ thuật nội tâm thường phức tạp, vì vậy họ sẽ có những triệu chứng trầm cảm, và những suy nghĩ ẩn khuất bên trong. Nghệ sĩ có nỗi buồn, sự cô đơn và Dũng Yoko hiểu và thông cảm cho điều đó. Bởi anh cũng từng bị trầm cảm trong thế giới của mình.

“Anh cũng từng có giai đoạn trầm cảm. Anh nghĩ đó luật bù trừ của cuộc sống: khi bạn tạo ra một điều gì đó đẹp đẽ thì sẽ phải mất đi một thứ khác. Chính những mất mát, những khổ đau và cả sự đấu tranh với chính bản thân đã trở thành chất liệu để tạo ra các tác phẩm gây rung động. Trải qua được sự trầm cảm, anh nhìn cuộc sống ở một con mắt khác. Anh vượt qua được trầm cảm và tác phẩm của anh cũng thay đổi, sâu sắc hơn khác hẳn với khi anh sống hạnh phúc đều đều”. Với Dũng Yoko, anh không thích kể lể khó khăn trên mặt báo. Anh cho rằng cuộc sống này không là màu hồng.

Không chỉ là nội tâm, làm nghệ thuật thường còn gặp phải những trái chiều từ khán giả. “Mình phải tin vào bản thân. Anh nghĩ anh đủ nhạy cảm để biết anh đang ở đâu, đẹp hay xấu. Phân khúc của anh là số ít, có chọn lóc. Đó là những người yêu cái đẹp, cao cấp. Khi làm nghệ thuật phải biết cân bằng giữa cái tôi cá nhân và tính thương mại. Với Dũng Yoko, ở thởi đại này, một người làm nghệ thuật giỏi là một người phải sống được. Phải làm được những thứ thách thức bản thân, làm hài lòng khách hàng và có cộng đồng đi theo. Chứ nếu chỉ chăm chăm vào cái tôi mà không hề được ai cổ vũ thì không được, cách làm việc đó không phù hợp với thời đại bây giờ. Một nghệ sĩ mà không làm được điều này thì anh không đánh giá cao”.

Khi được hỏi về chuyện khác, Dũng Yoko bắt đầu nói ngắn, nói ít và nhạt dần đều.

“Càng lớn anh chàng thích khám phá cuộc sống cùng bạn bè bởi đó nguồn cảm hứng sáng tạo. Anh thích hướng đến môi trường và các hoạt động cộng đồng”.

 

Dũng Yoko công nhận với tôi rằng nếu không nói về nghệ thuật thì anh rất NHẠT. Người đàn ông này cũng chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện chính trị, xã hội hay những câu chuyện ngồi lê đôi mách của dân văn phòng. Điều anh quan tâm là nghệ thuật, thời trang, tâm linh con người với những mảng đen trắng đối nghịch. “Đó là điểm yếu của anh nhưng anh chấp nhận”.

Cuộc sống của Dũng Yoko chưa bao giờ là cạn kiệt cảm hứng. Giống như tình yêu: có những lúc bạn cảm thấy không thể yêu được nữa nhưng rốt cuộc bạn vẫn một lần nữa ngã vào những cảm xúc yêu đương. Đó chính là sáng tạo của Dũng. “Mỗi sáng tỉnh giấc, thế giới lại thay đổi. Đó chính là cảm hứng từ cuộc sống. Cuộc sống còn tiếp diễn, con người còn sống thì làm sao anh phải sợ hết cảm hứng”.

Từ đó, con người nhạt nhẽo này lại nói rằng anh là người rất nội tâm. Một ngày bình thường của Dũng Yoko có thể ở nhà một mình mà không biết chán. Nhưng kẻ nhạt nhẽo này chỉ cần on set thì đôi mắt lại rực lửa và sôi lên vì đam mê, cuồng nhiệt dành cho thời trang. “Anh sinh ra như vậy rồi. Mọi năng lượng của anh đều dồn về thời trang và nghệ thuật”.

Dũng Yoko nhắc rất nhiều về năng lượng. Cái thứ năng lượng đó ngốn của anh rất nhiều thời gian, công sức. Thậm chí nó còn vắt kiệt sức anh nhưng anh vẫn tự nguyện cống hiến. Câu chuyện ngắn về một giám đốc sáng tạo của một tạp chí thời trang có thể sẽ hoặc không truyền cảm hứng được đến một vài người. Người đàn ông sinh năm 1975 vẫn còn đầy nhiệt huyết cho công việc mà anh đang theo đuổi.

16h00. Anh Dũng phải đi vì có cuộc họp.

Sài Gòn hôm nay nắng hơn mọi khi. Dòng người vẫn tấp nập trên phố và tôi nhìn bóng người đàn ông mặc đồ đen đó lấp dần sau cửa kính oto.

… Cuộc trò chuyện với Dũng Yoko đến đây là hết….

Fanh.

VỀ ĐẦU TRANG