Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Yêu anh đi em. Đừng dừng lại (Chapter 1)

Bởi Tran Phu Vào lúc June 29, 2018

Chiếc máy bay đưa tôi về Hà Nội đang chuẩn bị hạ cánh. Bánh xe đang quay đều và dần dần chạm vào mặt đất

Chiếc máy bay đưa tôi về Hà Nội đang chuẩn bị hạ cánh. Bánh xe đang quay đều và dần dần chạm vào mặt đất ẩm ướt của tiết trời mùa đông. Mùa đông Hà Nội tôi đâu có còn lạ lẫm gì. Rét lạnh căm vào thấu tận xương thịt, thi thoảng lại có những cơn mưa phùn và cái cảm giác trời nồm thật đáng ghét khiến con người nơi đây chỉ muốn ngửa mặt lên trời chửi cái sự ẩm ương này. Nhưng kì quặc thật, đã một lần sống ở đây, đi đâu lòng người những lúc mềm rũ lại chỉ muốn được Hà Nội ôm gọn vào lòng để nhắm mắt quên đi những đau khổ ngoài kia.

Ở cái độ tuổi bốn mươi, cái tuổi mà người ta đã cảm nhận được nhiều thứ thăng trầm của cuộc sống, và rõ ràng tôi đang ở trong cái ngưỡng ấy. Giai điệu của bài hát mà tôi yêu thích đang ngân nga trong đầu, ẩn khuất những hoài niệm xa xưa về một thời xa vắng gắn liền với mảnh đất này. Gió, xin ngừng thổi để tâm hồn con người được thấy an yên… Nếu được, gió ơi, xin hãy cuốn đi hết những muộn phiền.

Lòng tôi đang nặng trĩu hoài niệm về tình yêu đầu đời. Giấc mơ về tình yêu ấy cũng đã khá phai nhạt trong tôi. Cái cảm xúc đầu đời khi còn là một chàng sinh viên năm ba với bao hoài bão và chính tôi đã tự cho phép cái tình cảm đầu đời ấy nhạt phai dần để rồi gần như mất hẳn. Tôi cần phải sống tiếp. Cũng như mọi lần, mỗi khi giai điệu ấy vang lên lại làm tôi choáng váng bởi những kí ức về em lại ùa về trong tiềm thức nhưng không hiểu sao lần này nó lại ám ảnh hơn bao giờ hết, như đang cắn xé tâm hồn tôi, tôi sợ bài hát này, tôi sợ nó thật sự. Tôi bỗng cảm thấy đầu mình hơi nhức nhối. Tôi hơi choáng.

  • Quý khách có làm sao không ạ? – Cô tiếp viên hàng không ân cần hỏi tôi.
  • Cảm ơn cô! Tôi ổn

Bánh xe của chiếc phi cơ đã lăn đều lăn đều và chuẩn bị dừng hẳn. Tôi bước xuống và ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Đã lâu lắm rồi tôi mới trở lại Hà Nội, thành phố này trong tôi giờ đây chỉ còn là dĩ vãng, nếu như không muốn nói tôi đã gần như quên hết, bởi lẽ tôi không phải là đứa con sinh ra ở Hà Nội, nơi ấy chỉ là nơi tôi học tập trong suốt những năm tháng đại học, nhưng tôi yêu Hà Nội hơn bao giờ hết bởi vì chính nơi này đã cho tôi được gặp và được làm bạn với em. Một lý do khác để tôi nhớ Hà Nội chính là một đêm mưa tháng 3, chúng tôi đã không bao giờ còn được nhìn thấy nhau nữa.

Tính ra cũng đã gần hai mươi năm kể từ ngày tôi rời xa Hà Nội để sang Mỹ du học và theo đuổi con đường mà tôi đã chọn. Trời đất chào đón tôi trở lại với một màu xám xịt u ám ẩm ương như hút hết cả sinh lực con người. Tôi cảm thấy mệt và ngồi nghỉ ở băng ghế dành cho khách chờ của sân bay. Dòng người qua lại tấp nập, mọi người hối hả cho chuyến bay của mình, đâu có ai để ý đến một gã trung niên đang quặn đau trong lòng, ngồi thu lu một góc và tự huyễn hoặc cho những tình cảm ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trở lại Hà Nội sau từng ấy năm, nhưng tôi vẫn nhớ như in ngày ấy, ngày tôi gặp em và tôi đã biết thế nào là yêu, và cũng là ngày tôi nhận ra con người thật của mình. Làn gió se lạnh vuốt nhẹ khuôn mặt đã chai sạn vì dòng đời, thổi cái lạnh đầu mùa len lỏi vào từng tế bào đã già cỗi. Tôi lặng yên nhìn dòng đời trôi chảy. Tôi đứng đó, tan vào trong dòng người tưởng chừng như vô hình, tôi chẳng hiểu tại sao tôi lại trở về Hà Nội, nơi tôi đã quyết tâm sẽ không bao giờ quay lại để tôi có thể chôn chặt những ký ức ngày xưa. Từng hạt mưa rơi nhẹ nhàng thấm ướt cả từng kẽ lá, và đằng xa đôi chim sẻ vẫn đang tíu tít gọi bầy, giọt mưa vô tình rơi xuống môi tôi, cũng giống như ngày ấy lướt nhẹ trên đôi môi em và tôi đã từng khao khát níu giữ giọt nước ấy cho riêng mình. Em đến bên tôi nhẹ nhàng như một cơn gió, em rời bỏ tôi cũng vô tư tựa ánh mặt trời.

  • Anh mãi là một người bạn tốt của em.

Câu nói ấy của em không bao giờ tôi dám quên. Cũng vào ngày này hai mươi năm về trước, cũng vào cái ngày bầu trời làm lòng người nao núng, tôi và em dạo bước trên con đường Hoàng Diệu xanh mướt màu lá và nhìn nhau trong im lặng.

  • Anh thấy cuộc đời này thế nào? Đời cho em nhiều và cũng lấy đi của em nhiều quá.
  • Cuộc đời này tuy không như anh mong muốn nhưng nó đã cho anh nhiều thứ em ạ, hay chỉ đơn giản là nó cho anh được gặp những người quan trọng trong cuộc đời mình.

Hai bàn tay tôi đang đút vào túi quần và chúng đang run lên thành từng tiếng.

  • Con đường này trông rất sâu! Có cái gì đó mơ hồ hoài nghi mà em không thể giải đáp! Con người sống được bấy lâu mà cứ ưu lo với giận hờn! Thôi thì anh em mình cứ sống vui vẻ thế này đã.
  • Đành vậy! Đời này đâu biết chữ ngờ.

Hai chúng tôi lại lặng im và hình như câu chuyện lại chấm dứt ở đó. Chúng tôi thường xuyên đi với nhau, thường xuyện gặp gỡ nhau mỗi buổi tối để có thể hàn huyên và tâm sự như hai kẻ tâm giao. Thế nhưng mỗi lần gặp là mỗi lần chúng tôi giữ cho mình một khoảng tối trong tâm hồn mà cả hai vẫn không chịu để lộ cho đối phương biết rõ. Dù vậy hai kẻ ấy vẫn gặp nhau đều đặn, vẫn gửi cho nhau những dòng tin nhắn hỏi han mà không chút ngượng ngùng, hay phải chăng chúng tôi có chung một điều bí mật. Hoặc chỉ mình tôi đang hoài nghi như thế.

  • Cô ấy chia tay em rồi anh ạ!

Em khẽ nói với tôi, đôi mắt ngước nhìn trời và thở một hơi thật dài. “Có lẽ giờ đây em chẳng còn tin vào phụ nữ nữa. Họ đến với mình không lẽ chỉ vì tiền hay là họ yêu mình thật lòng, nhiều lúc em chẳng hiểu nỗi tâm hồn của phụ nữ”.

  • Vậy à!

Tôi đâu có biết nói gì hơn và từng câu chữ ấy khó khăn lắm mới bật ra khỏi cổ họng của tôi. Chúng tôi chỉ nói với nhau những câu nhạt nhẽo như thế, thế nhưng đâu đó có sợi dây vô hình đang thầm kết nối chúng tôi. Tôi cảm nhận được nhưng mơ hồ lắm.

Tôi không phải là một thằng sành sỏi về chuyện tình cảm, bởi lẽ tôi chưa từng yêu và tôi cũng không dám yêu, tôi không dám mưu cầu hạnh phúc bởi trong thế giới mà tôi đang sống tình yêu đối với tôi là một thứ gì đó vượt xa ngoài tầm với.

Ký ức này thật ngộ, tại sao nó lại ùa về trong lúc này. Phải chăng chính cảnh vật, chính con người của xứ nghìn năm văn hiến này lại tác động đến tôi. Tôi giờ đây đã có vợ con, tôi yêu gia đình mình hơn bất cứ thứ gì, tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để bảo vệ người vợ và hai đứa con gái bé bỏng mà tôi hết mực yêu thương. Tôi đã đánh đổi, tôi đã cố quên và tôi phải quên em, bởi lẽ tình yêu tôi dành cho em là một tình yêu chưa được xã hội chấp nhận. Vậy mà ngay ở giây phút này tôi lại đang tự mình hồi tưởng lại tất cả những hình ảnh về em, mọi thứ tưởng chừng như rất thật, mọi thứ tưởng chừng như mới chỉ là hôm qua. Lắm lúc tôi đã tự nhủ lòng mình rằng, cái thứ tình cảm mà tôi dành cho em là tình yêu hay chỉ là tình cảm bạn bè nồng nhiệt vô tình bị quy đồng thành tình yêu. Thế nhưng, dù là gì đi chăng nữa thì nó cũng đã trở thành một phần tuổi trẻ bồng bột đã mãi rời xa.

Nằm ngả mình trên giường của khách sạn, nhìn trần nhà với những hình vẽ đẹp tuyệt vời phảng phất nét cổ kính. Vén màn cửa sổ, tôi lại nhìn ra hồ nước xa xa mờ mờ sương khói, con đường vẫn ồn ào người qua lại, Hà Nội bây giờ khác quá, khác xa trong tưởng tượng của tôi, hiện đại hơn nhiều, năng động hơn nhiều và bớt cổ kính hơn nhiều. Mười tám năm rồi còn gì, bụi thời gian mãi mãi có một sức mạnh vô hình của nó, nó bào mòn cảnh vật bào mòn cuộc sống mà con người chỉ còn cách lưu giữ trong tim nhưng nó cũng giúp con người chôn chặt những nỗi buồn đau đớn vào tận đáy lòng.

Mệt mỏi sau một chuyến đi dài, tôi bước vào phòng tắm với ý nghĩ sẽ được gột rửa bớt sự mỏi mệt và ưu phiền. Vẫn thói quen cũ từ ngày tôi còn bé, tôi bật nhạc và hát theo những giai điệu mà tôi yêu thích. “Say you love me more. Say you love me more than you did before”. Đúng, tôi đang khỏa thân để từng giọt nước lăn dài và mơn trớn từng bộ phận trên cơ thể tôi. Tôi cảm thấy sướng, đúng với nghĩa của từ “sướng”, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Tôi dùng tay chạm lấy mọi chỗ trên cơ thể mình và dừng lại ở “vật đàn ông”. Tay tôi cứ thể cử động nhưng rõ ràng tôi đang không có cảm xúc gì về việc này. Tôi cứ đứng mãi đứng mãi như thế, để tâm hồn tôi hòa quyện vào với dòng nước ấm áp, và chợt giật mình tỉnh mộng khi một giọt nước lạnh ngắt chạm vào vai tôi. Vẫn như vậy, tôi bước ra khỏi phòng tắm, lau khô cơ thể mình, tôi phì phèo một điếu thuốc. Cái thói quen không mặc quần áo khi ở nhà một mình này cũng ăn sâu vào tôi rồi. Nhìn khói thuốc lơ thơ nhè nhẹ tựa mơ hồ như cuộc đời tôi và tôi nhìn thấy hình ảnh tươi cười của em trong màu khói thuốc, nó mơ hồ và nhẹ nhàng tan biến, màu trắng của khói thuốc man mác buồn điểm xuyết trên mái tóc tôi. Tôi đâu còn trẻ nữa.

Hai giờ chiều, bầu trời mùa đông không có nắng, vẻ xám xịt vẫn đọng lại trên nền trời từ sáng đến giờ, con người Hà Nội trong tiết trời se lạnh trông cũng cũ hơn, đâu đó có những đôi tình nhân trao nhau những nụ hôn thật chặt. Còn tôi, tôi ngẩn ngờ tìm một chút ánh mặt trời để mong sưởi ấm cho con tim giá lạnh cô đơn mặc định một chế độ đang nghỉ ngơi. Mặc một chiếc áo măng tô đen dài dạo bước một mình trên con đường xưa, con đường mà tôi cùng em đã bên nhau ngày ấy. Một chiếc lá rơi nhẹ trước mặt tôi, khẽ chạm mặt đất và nằm lại đấy, nằm lại như hình ảnh con người mệt mỏi trở về với đất mẹ sau bao năm chinh chiến với dòng đời. Tôi đã đi bộ gần hết đường rồi, dù sao để nhớ lại từng chi tiết trên khuôn mặt em cũng là một việc mất thời gian. Và rồi năm tháng cứ qua đi, từ ngày tôi tôi gặp em, tôi yêu em, em rời xa ôi, quãng thời gian ấy sẽ kéo dài mãi ra. Thật đáng buồn, tôi có thể nhớ lại em, hồi tưởng nét mặt em chỉ trong chốc lát, thế nhưng lại mười giây, ba mươi giây và lại một phút cứ như một cái bóng cứ đổ dài mãi trong đêm đen bất tận. Tôi ở đấy, con đường này cũng không khác xưa là mấy, nhưng không có em. Tôi đang đứng ở nơi tôi và em từng đứng ở đấy, cùng nhau thả hồn vào gió vào mây, tôi bỗng muốn sống lại cái giây phút ấy, giây phút mà tôi hạnh phúc nhất. Nhưng tôi vẫn chỉ là một con người bình thường, tôi làm sao có đủ sức mạnh để đảo ngược dòng thời gian. Cuộc đời như một cuốn phim, chỉ khác là ta không được phép tua nó lại mà thôi.

Quãng thời gian ấy đã trôi qua, lâu nhưng vẫn đủ để tôi có thể nhớ được dư vị ấm nồng của nó. Quãng thời gian sôi nổi của tuổi trẻ và cả những thăng trầm của cuộc sống. Tôi vẫn tự hỏi tôi là ai, tôi đã và sẽ làm những gì cho cuộc sống này, để cho cuộc đời tôi bớt đi vị nhạt và thêm vào đó là vị chua, vị ngọt, vị đắng. Tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, tôi yêu ai, tôi sống để làm gì, tôi vẫn tự mình đi tìm câu trả lời ấy. Quá khó nhưng tôi nghĩ không phải là không thể.

Tôi thích đi bộ, đó là sở thích của tôi từ tấm bé, đi bộ làm tâm hồn tôi thanh thản, tôi vốn dĩ thích sự chậm rãi, có lẽ thế mà tôi thích đi bộ, tôi có thể ngắm nhìn cuộc sống đang trôi chảy, tôi chậm người ta nhanh, tôi có thể ngắm người ta tất bật nhưng đối với người ta, chính vì sự nhanh đó mà tôi chỉ lướt qua đời họ như một cơn gió, không một chút tì vết, không một chút bận tâm. Đã có biết bao nhiêu con người đi ngang qua cuộc đời tôi, tôi yêu quý họ, tôi xem họ là những người bạn mà tôi sẵn sàng có mặt kề bên khi họ cần nhưng còn em, em là người mà không ai có thể thay thế.

Tôi thích đi bộ quanh hồ Gươm vào mỗi độ sáng sớm, vừa đi vừa nghe nhạc, đến bây giờ tuy không sống ở Hà Nội nhưng tôi vẫn giữ thói quen đó. Nhiều khi bạn bè tôi bảo tôi dành quá nhiều thời gian cho việc chơi bời và hưởng thụ cuộc sống, nhưng điều đó có gì là sai, tôi sống cuộc sống của tôi và tôi không cần các người can thiệp quá nhiều. Tôi cũng thích cà phê, tôi thích nhâm nhi tách cà phê buổi sáng, nó làm tôi tỉnh táo và cà phê là người bạn tâm giao của tôi. Cũ café là một địa điểm tôi yêu thích, nó gần hồ Gươm, đương nhiên, nó có một không gian đẹp, nó làm lòng người nhẹ nhõm.

  • Xin lỗi, quý khách dùng gì ạ?

Chàng thanh niên bồi bàn lịch thiệp hỏi tôi.

  • Ừm! Xem nào! Đã lâu lắm rồi tôi không được thưởng thức cà phê Hà Nội! Nhớ ghê! Ngày xưa quán này là quán ruột của tôi đấy! Anh chắc mới vào làm việc đúng không! Tôi trông dáng vẻ của anh là tôi biết ngay! Ồ, menu của quán bây giờ cũng khác nhỉ, có nhiều món mới quá! Bây giờ cũng khá sớm nên cửa hàng cũng vắng khách quá! Cậu có biết không, ngày xưa tôi rất thích uống cà phê ở quán này đấy, đã lâu lắm rồi tôi mới trở về Việt Nam, tôi cũng mới xuống sân bay sáng sớm nay thôi và tôi đã phải đến đây ngay, chẳng hiểu làm sao nữa cậu ạ, quán cà phê này đã chứng kiến một sự kiện lớn và chính sự kiện đó đã thay đổi cả cuộc đời tôi. Ồ tôi xin lỗi, tôi đã nói điều không cần phải nói rồi.

Tôi chẳng hiểu sao tôi lại nói nhiều như thế, tôi nói như một cái máy, mặc kệ khuôn mặt ngơ ngác của anh chàng bồi bàn như đang nói lên là “Cái lão này bị gì vậy?”. Tôi vẫn mỉm cười, lật từng trang menu để tìm món tôi yêu thích, giờ đây tôi không phải bận tâm về giá cả như hồi còn sinh viên nữa rồi thế nhưng khi nhìn vào bảng giá, câu nói quen thuộc của tôi lại tự động trào ra khỏi khóe miệng “ái chà, đắt quá”.

  • Vậy ông dùng món gì ạ?

Trông anh ta có vẻ bồn chồn không yên rồi đấy.

  • Thôi được rồi, cho tôi một nâu đá.

Nâu đá, một món đơn giản mà người nghiện cà phê nào cũng biết, à không, ngay cả người không nghiện cũng biết, vậy mà tôi lại chọn lựa lâu như thế. Tôi tiếp tục đọc quyển sách mà tôi yêu thích, tôi thích đọc tiểu thuyết các nhà văn Nhật Bản, tôi thích đọc truyện về cuộc đời, à mà tôi cũng thích đọc truyện viễn tưởng. Lật từng trang sách, đọc chầm chậm từng dòng chữ một và bất chợt tôi tìm thấy tôi ở đâu đó trong quyển truyện này. Quyển truyện này có độ dày vừa phải, nó là một câu chuyện đời của một chàng trai chăn cừu trên một thảo nguyện xanh mướt màu cỏ non, cuộc đời chàng là một cuộc hành trình dài đi tìm tình yêu đích thực. Chàng mồ côi cả cha lẫn mẹ từ bé, chàng tự lớn lên trong sự chăm sóc của những người bạn bè, những người tốt mà họ đi ngang cuộc đời chàng. Để rồi khi đã đủ lông đủ cánh, chàng tìm cách vẫy vùng để thoát khỏi cái cuộc sống chất hẹp gò bó. Một mình một ngựa, chàng ngao du đất trời, cất tiếng hát ấm áp để tự giải phóng bản thân, và rồi một ngày chàng đã tìm thấy chốn nghỉ chân của mình bên người con gái mình yêu, người sẵn sàng cùng chàng chia sẻ niềm vui nỗi buồn và sẽ nằm cạnh chàng khi đôi chân của cả hai người đều đã mỏi mệt.

Ồ không, tự dưng tôi cảm thấy lạnh buốt, tôi khẽ rung mình, một cảm giác mờ mờ ảo ảo ùa về len lỏi thấm ướt tim tôi.

Thơm quá, tách cà phê đậm đặc, đắng và thơm, mùi hương phảng phất buồn của cà phê luôn làm tôi thấy hưng phấn. Tôi uống một ngụm nhỏ, ngon thật, tôi thực sự nhớ mùi vị cà phê này. Cà phê ở đây khác lạ lắm, nó gợi nhớ tôi nhiều điều về cuộc sống mà tôi đã trải qua suốt bao nhiêu năm tôi được làm kiếp con người. Thứ nước màu nâu ấy được nằm gọn trong một cái tách dày và nặng, rất thích hợp để thưởng thức cùng với các loại bánh ngọt thơm phức mà anh chàng phục vụ ban nãy đang bê ra trên những khay gỗ từ lò nướng. Tôi cắn nhẹ một miếng bánh ngọt mà tôi không biết tên, mùi vị ngòn ngọt, mềm và tan trong miệng tôi, mùi socola phảng phất mơ màng như những dòng ký ức mờ dần cùng với tôi theo năm tháng. Chiếc bánh ngọt này ngon, chính giữa miếng bánh phủ một lớp mứt mỏng vị thanh thanh dễ chịu, bên trên trải kem mềm vàng mướt thơm nồng. Tôi chỉ thấy cuộc sống này thú vị khi tôi nhâm nhi cà phê và ngẫm suy về triết lý.

Tôi buồn cười khi nhìn thấy một cô nàng đỏng đảnh đi vào cùng với một chàng trai, có lẽ đó là người yêu của cô ta. Trông hai người cứ tíu tít như đôi chim cu, làm tôi nghĩ rằng giới trẻ Việt Nam ngày nay cũng mạnh bạo ghê nhỉ, ngồi trước mặt tôi mà ôm hôn nhau liên tục như chốn không người. Đúng là tôi hơi khó chịu, nhưng mà thôi dù sao đấy cũng là quyền người ta, xã hội bây giờ đổi khác rồi, đâu có như thời của tôi ngày xưa, cái thời mà nam nữ chạm phải tay nhau mà còn ngượng ngùng. Cô gái gọi một ly trà nóng còn chàng trai nhâm nhi Expresso Cinnamon Roast. Sau cái màn ôm hôn nhau ấy có vẻ đầy nhục cảm quyến rũ ấy, thì giờ hai người tựa đầu vào nhau trông rất hạnh phúc. Hai người này tôi đoán chắc khoảng hai bốn hai lăm tuổi thôi, cô gái khá xinh và vẫn đang mùi mẫn nũng nịu với anh chàng người yêu của mình như một con cún con dụi đầu vào cậu chủ đẹp trai để vòi vĩnh món đồ gì đó, à có lẽ so sánh người ta với hình ảnh con chó con thì cũng khá là kì cục mà thôi kệ, dẫu sao người ta cũng đâu có biết được tôi nghĩ cái quái gì đâu, nói tóm lại là tôi thấy hai người này cũng khá là đẹp đôi. Nhân tiện cũng phải nói rằng, đây cũng là lý do tôi thích đi cà phê, bởi vì tôi thích được ngắm nhìn nhiều con người khác nhau và nhiều hình ảnh khác nhau đang diễn ra trong một không gian bé nhỏ mà thi vị.

***

Đây cũng là nơi tôi và em thường đến vào mỗi ngày thứ bảy, sau một tuần học căng thẳng. Vẫn mùi vị ấy, vẫn quang cảnh ấy, vẫn là tôi nhưng em ở đâu, không có em đời tôi thấy vắng lặng. Mối quan hệ bạn bè giữa tôi và em chưa bao giờ vượt quá tình anh em thuần túy. Mối quan hệ ấy lại gắn chặt với mỗi một địa điểm mà chúng tôi thường ghé qua trong suốt quãng đời sinh viên tươi đẹp. Và Cũ Café cũng thế, tôi chọn nơi đây làm địa điểm dừng chân tiếp theo cũng chỉ vì lý do đó. Chắc có lẽ là mọi người cũng hay hỏi là “Cũ cũng đâu có rẻ rúng gì mà sinh viên lại có tiền đi vào đây ngồi uống cà phê vậy”. Câu hỏi không có dấu chấm hỏi cuối câu dường như quá là quen thuộc đối với tôi ngày ấy. Việc trả lời thì cũng đơn giản bởi vì con người chỉ sống có một lần, một lần sẽ là quá đủ nếu mỗi cá nhân biết cách hưởng thụ cuộc sống, tôi cũng nằm trong số đó mà thôi, mỗi một tuần một lần lại đến Cũ café không phải là vấn đề gì to tát cả, cà phê ở đây ngon, không gian quán yên tĩnh pha lẫn chút cổ kính, điều này chính xác là một thói quen của tôi, đắt rẻ ở đây đã không còn là vướng bận nữa rồi.

Thật vậy, quay trở về với thực tại, tôi chẳng hiểu tại sao, tôi đã nói tôi cố quên em, và tôi gần như đã làm được điều khó khăn đó trong suốt mười tám năm qua, vậy mà vô thức tôi đã tự đi tìm lại những ký ức về em. Cũ Café khác hẳn với những nơi mà chúng tôi từng ghé qua bởi vì nơi đây tôi đã nói ra tấm lòng của mình với em, và cũng chính nơi đây là lần cuối cùng tôi được nhìn thấy em, em đã bỏ tôi đi, em đã rời xa tôi từ giây phút tôi nói rằng tôi yêu em. Có vẻ như cảnh cũ nhưng người cũng đã thay đổi rồi. Cảnh làm người nhớ lại những hoài niệm cũ, nhớ lại những điều họ chưa bao giờ.

  • Uống cà phê ở đây thích nhỉ? Nhưng mà lâu lâu anh em mình mới uống một lần thôi, tiền đâu ra mà ngày nào cũng đi uống.
  • Ừ đúng rồi, ngon thật, nhưng mà đắt quá anh ơi! Ngày nào cũng đi uống thế này chắc bỏ học vì trốn nợ mất.

Sau đôi ba câu trò chuyện ấy, chúng tôi lại ngồi lặng lẽ như mọi khi.

Du – đó là tên của em.

Nhiều người có lẽ sẽ thấy rất buồn cười khi thấy chúng tôi, hai thằng con trai ngồi với nhau mà chẳng nói câu gì, và họ sẽ cho rằng tình bạn của chúng tôi thật điên rồ khi đi với nhau nhưng chẳng nói lấy một lời hoặc họ sẽ nghĩ chúng tôi thật kì quặc. Nhưng tôi mặc kệ, tôi chẳng quan tâm, cuộc đời có mấy mà phải để ý đến lời đàm tiếu của người đời. Em và tôi, tôi chỉ cần thấy thế là đủ, hai con người có lẽ khác nhau về suy nghĩ, về giới tính, có lẽ vậy nhưng đâu có hề hấn chi, miễn là chúng tôi thấy thoải mái và cảm thấy chúng tôi có thể chia sẻ với nhau mọi thứ không chút ngại ngùng. Ngoài trời lúc ấy đang mưa, cơn mưa dai dẳng làm tôi nao hết cả lòng, hàng ngàn giọt nước mưa lăn dài trên ô cửa kính, hai đứa nhìn mưa nhìn dòng đời qua ô cửa kính nhạt nhòa và mỉm cười sao yên lòng thấy lạ.

  • Hôm nay hình như có đợt không khí lạnh mới đấy anh ạ!
  • Ừ! Anh cũng nghe đài nói thế.
  • Em không thích lạnh. Mình không có người yêu, đi giữa đêm lạnh thế này lạnh chết, không có ai ôm, nhìn mấy đôi yêu nhau mà thấy ghen tị quá.
  • Ôm anh.
  • Anh đùa! Hai thằng ôm nhau thì còn ra cái gì, lại bị người ta trêu cho.
  • Đùa gì chứ! Con gái ôm nhau thì được, còn con trai ôm nhau thì bị cho là có vấn đề! Thật vô lý quá.

Lại im lặng………

Bản nhạc buồn man mác của Celine Dion nhẹ nhàng ngân nga, “Every night in my dream, I see you I feel you… You’re here there’s nothing I fear and I know that my heart will go on”. Phải chăng bản nhạc đang thay tôi nói lên nỗi lòng mình. Và trong giây phút ấy tôi đã nói tôi yêu em và tôi cũng nói rằng em cũng có thể rời bỏ tôi và tôi chấp nhận điều đó. Em đừng lo lắng cho tôi bởi tôi sẽ cố quên em thôi, tôi sẽ cố. Và tôi mong muốn rằng dù vậy em vẫn chấp nhận tôi là một người anh trai của em như trước dù biết rằng rất khó.

Chúng tôi không nhìn nhau, yên ắng… mưa đã tạnh……..nhưng những giọt nước mưa vẫn đang bám lại bên ô cửa kính….tôi quyết định nói ra điều ấp ủ bấy lâu dù biết rằng điều ấy sẽ làm tôi mất em mãi mãi…..tôi hút một điếu thuốc để lấy cam đảm…và khi tôi nói ra….mọi thứ như sụp đổ….em không nói gì…chỉ bước đi….bước đi mãi…và chúng tôi không còn gặp lại nhau từ lần đó.

Buồn cười, tự dưng cái ký ức không đẹp một chút nào ấy lại ùa về đến nhạt nhẽo. Tôi đến quán cà phê này chỉ với mục đích duy nhất là ngắm nhìn cảnh vật và cuộc sống Hà Nội đang đổi thay từng ngày và nhớ về những kỉ niệm đẹp mà thôi.

Tôi nghiện hút thuốc, và tất nhiên mỗi khi tôi buồn hay không làm chủ được bản thân tôi lại tìm đến với người bạn này. Hít hà một hơi Esse Classic, nhìn qua làn khói mờ ảo, tự dưng tôi lại khẽ rùng mình một lần nữa, một ý nghĩ chợt đi ngang đầu tôi, chắc lại sắp có chuyện gì xảy ra với mình đây. Cánh cửa kính in hình chữ Cũ Café khẽ mở, một người đàn ông cao tầm 1m75 bước vào, nhìn ông ta cũng trạc tuổi tôi, anh ta mặc một chiếc áo măng tô dài và ra vẻ cũng là một gã nhiều tiền, hay tôi nên dùng từ đúng hơn là một thương gia giàu có. Đi một mình và ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh tôi. Người đàn ông ấy đi một mình, ông ta liên tục nhìn đồng hồ, có lẽ đang chờ đợi một ai đó. Khuôn mặt khá góc cạnh toát lên vẻ nam tính mãnh liệt và chút gì đó thân thuộc. Anh ta có một phong thái vô cùng điềm tĩnh và lịch sự của một người đàn ông thành đạt nhưng ẩn đằng sau dáng vẻ đó là một điều bí ẩn kích thích sự tò mò của những người xung quanh muốn tìm hiểu đến tận căn nguyên.

Một chút cảm giác thân quen ùa về trong cảm giác của tôi, chẳng lẽ…chẳng lẽ sau mười mấy năm trời cách biệt cả nửa vòng trái đất, tưởng chừng không bao giờ có thể gặp lại mà bây giờ em đang ngồi rất gần tôi. Tôi vẫn đang ngờ vực không biết đó có phải là em không, bởi vì đã quá lâu và chắc chắn em đã đổi khác, lần cuối cùng tôi gặp em là khi em mười chín tuổi và bây giờ em đã là một người đàn ông ba mươi chín tuổi rồi. Tôi lén nhìn và cố gắng không để người đàn ông ấy biết là tôi đang quan sát. Đúng rồi, tôi không thể nhầm lẫn được, chính là em, vết sẹo ở cổ tay ấy không thể nhầm lẫn vào đâu được. Tôi chắc chắn đến chín chín phần trăm. Lòng tôi đang rạo rực, tôi rất muốn tiến đến gần và xác minh lại một lần nữa và tôi rất muốn được nói chuyện với em. Nhưng có cái gì đó đang ngăn tôi lại, bức tường vô hình ngăn cách chúng tôi hình thành từ mười tám năm trước đã quá vững chắc để tôi có thể đạp đổ. Và tôi lại ngồi yên ở đấy, tôi cúi đầu nhìn vào tách cà phê nóng và đầu óc tôi đang trống rỗng không một chút cảm xúc nào.

Tích tắc tích tắc, đồng hồ vẫn cứ chạy, thời gian đâu có chờ đợi con người, nếu mà nó chờ đợi thì tôi đã không như thế này. Trong suốt thời gian ngồi ở quán cà phê nà, người đàn ông chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc đồng hồ và thi thoảng nhìn ra bên ngoài, trước mặt người đàn ông giờ chỉ là tách cà phê nguội lạnh cùng với cái gạt tàn đầy đầu lọc. Nói đoạn, tự dưng tôi bật cười, cái việc nghiện thuốc lá của người đàn ông cũng bắt nguồn từ thằng bạn “tồi” là tôi, ngày xưa tôi là người đã dạy cho người đàn ông hút thuốc, uống rượu, tất nhiên là tôi không phải phường bợm rượu say xỉn tối ngày, tôi chỉ như vậy những lúc buồn chán hay stress vì công việc thôi.

Người đàn ông nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, có lẽ đã đến giờ hẹn, người đàn ông đứng dậy trả tiền và mở cửa bước đi. Lúc này, tâm trí tôi rối bời, chạy đến hỏi chuyện hay cứ ngồi yên đấy mà nhìn từ đằng sau. Hai mớ hỗn độn ấy cứ đánh nhau trong đầu tôi, và cuối cùng lý trí đã thắng tình cảm một lần nữa, tôi quyết định chọn phương án thứ hai, cô đơn ngồi nhìn người đàn ông ấy lại một lần nữa quay gót ra đi.

Khi người đàn ông đi khỏi quán, tôi đứng dậy và gọi một cô phục vụ và hỏi chuyện

  • Người đàn ông vừa ra khỏi quán, hình như là khách quen của quán à? Tôi thấy cách cô phục vụ rất giống phục vụ với một người khách quen! Anh ta khá giống với một người bạn của tôi lâu ngày không gặp.
  • Vâng đúng rồi ạ! Anh ấy rất hay đến đây vào buổi chiều thứ sáu, cũng tầm vào khoảng thời gian này.

Tầm khoảng thời gian này thứ sáu. Ngày xưa chúng tôi vẫn hay đi cà phê vào lúc này. Chẳng lẽ cậu ấy vẫn còn nhớ đến tôi. Một ý định nảy sinh trong đầu tôi, tôi sẽ ở lại Hà Nội một thời gian, và thứ sáu tuần sau tôi sẽ trở lại Cũ Café và tôi sẽ tìm cách bắt chuyện. Tôi sẽ không để cho cậu ấy đi ngang qua cuộc đời tôi một lần nữa. Cậu ấy bỏ tôi đi một lần là quá đủ rồi. tôi muốn gặp lại cậu, tôi xin lỗi vì tôi đã tự bắt trói bản thân mình phải quên em nhưng bây giờ thì khác, tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào để tôi có thể gặp lại và nói rằng “Anh nhớ em rất nhiều”.

Fanh.

VỀ ĐẦU TRANG