Shop Latest Trend This Season!

Enjoy FREE SHIPPING for order from 1 million!

Explore Australian's most popular fashion labels!

Tháng 4, chuyện tình dưới gốc anh đào và lời nói dối của em

Bởi Tran Phu Vào lúc June 30, 2018

Sakura, đó là tên của em.

Tokyo…. 14/4//2008

Chẳng thể nghĩ đến điều gì khác ngoài mùa hoa anh đào tháng 4. Ngày ấy, khi những cánh hoa anh đào nở rộ khắp mọi nẻo đường, con phố, lòng người xứ sở Phù Tang lại trào dâng những cảm xúc khác thường. Còn tôi, mỗi độ tháng 4 về, tôi lại nhớ về người con gái ấy, người con gái của tháng 4, người con gái mang tên loài hoa đẹp nhất đất nước mặt trời mọc.

Tôi quen em vào một chiều thu tháng 10. Tôi lúc ấy là một cậu sinh viên năm 2 đại học. Lần đầu tiên tôi gặp em chính là một cô gái nhỏ nhắn với đôi môi hồng xinh, mái tóc đen buông dài và một dáng người nhỏ nhắn trong trang phục nữ sinh. Em đang đứng 1 mình giữa gốc cây đào ở Shinjuku. Lần gặp đầu, tôi nhìn em từ đằng xa và rồi tôi bước đi, tiếp tục con đường về nhà của mình.

Lần thứ 2, tôi lại trở về nhà sau một ngày làm việc. Tôi lại bắt gặp một bóng hình quen thuộc xinh xắn lại đứng 1 mình ở Shinjuku. Vẫn là đứng dưới 1 gốc đào đang trơ trụi lá. Em vẫn đẹp, vẫn trong buồn bã như ngày đầu tiên tôi gặp em. Lần này, tôi đánh bạo tiến đến gần và hỏi em.

– Em đang chờ ai vậy?

– Không một ai.

Em lại nhìn lên trời, nhìn về cành đào khẳng khiu của một ngày đầu đông.

Từng ngày sau đó, cứ mỗi thứ 4, tôi lại thấy em đứng đấy. Em chỉ đứng và không làm gì cả. Bản tính tò mò đã khiến tôi ngồi ở chiếc ghế gỗ bên đường và dõi theo xem em đang chờ đợi điều gì. 8h tối, em bỏ đi. Và rồi, nhiều ngày sau đó, em sẽ rời đi vào lúc 8h tối. Không chờ ai và cũng chẳng chờ đợi điều gì.

– Nếu không chờ đợi ai, tại sao em lại ở đây vào mỗi thứ 4 và cũng chỉ luôn nhìn lên cành hoa đào này?

– Mẹ. Trong giấc mơ, mẹ nói với em rằng, mẹ sẽ chờ em ở nơi góc phố Shinjuku, ở gốc cây đào mà ngày bé mẹ vẫn cõng em trên vai để ngắt 1 cành đào nhỏ bé.

– Mẹ em ở đâu?

Em im lặng không nói. Em chỉ tay lên trời.

Tôi đứng cạnh em. Im lặng. Tôi nắm lấy tay em, em khẽ giật mình. “Em không cần phải đợi. Anh tin rằng mẹ vẫn luôn theo dõi em. Mẹ em ở trong từng cánh hoa đào. Không chỉ là cây hoa anh đào này, mà ở bất cứ cành hoa đào nào em đến, mẹ vẫn ở bên cạnh em”. Nghe đoạn, em mỉm cười.

Em tên là Sakura.

Chúng tôi bắt đầu làm quen nhau từ ngày ấy. Em là một cô gái hiền lành, tử tế và ấm áp. Em không nói nhiều, em cũng không cười nhiều. Em thường dựa vào vai tôi trong những lần chúng tôi hẹn hò. Và tình yêu của chúng tôi cũng trong sáng, nhẹ nhàng và có lẽ cũng qua nhanh như mỗi một mùa anh đào đấy.

– Nếu một ngày em rời đi. Anh hứa sẽ chờ em ở gốc đào này vào đúng ngày anh hôn em lần đầu chứ?

– Em đừng nói lung tung.

Ngày mai, tôi đã không liên lạc được với em. Tôi tìm khắp mọi nơi mà tôi nghĩ em có thể sẽ đến nhưng vô vọng. Và rồi, tôi chấp nhận, em đã rời xa tôi mãi mãi.

Tháng 4 của tôi, với tôi đó chính là lời nói dối của em… và tôi chẳng thể nào ngăn được mình nhớ về lời nói dối ấy.

Có lẽ em đã quên tôi rồi.

Tokyo… 14/4/2018

10 năm kể từ ngày tôi và em chia tay. Tôi trở lại Nhật Bản theo một dự án công việc cần phải hoàn thành. Tôi giờ đã 32 tuổi. Không còn trẻ để mơ mộng về những thứ tình yêu ngọt ngào, cũng không còn quá quan trọng về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tranh thủ một buổi trưa, tôi đi ngắm hoa anh đào.

Với tôi, hoa anh đào không chỉ là sự tượng trưng cho sự thanh cao, cho nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường mà đó còn là mối tình với người con gái đã lấy đi trái tim thanh xuân non nớt của tôi 10 năm về trước.

Lại là Shinjuku, nhưng đông đúc hơn, khác hơn trước rất nhiều. “10 năm rồi, anh vẫn nghĩ về em. Sakura – lời nói dối ấy vẫn đeo theo anh từng ngày. Tại sao em lại rời đi không một lời từ biệt như thế?”. Tháng 4, đất nước Nhật Bản nở rộ từng con đường, từng ngõ hẻm. Người Nhật của những ngày tháng 4 lại nhẹ nhàng ngồi dưới những gốc đào mà thưởng thức trà, nói chuyện đời. Với tôi hoa anh đào là một thứ hoa dẫu chứa đựng những câu chuyện buồn, là cành hoa chứng kiến biết bao sự kiện lịch sử của Nhật Bản, có buồn có vui, nhưng đó lại là một vẻ đẹp mong manh, tinh tế, bởi trong vụn vỡ chúng ta vẫn nhìn thấy hy vọng.

Hoa anh đào nở rộ mạnh mẽ vào những ngày tháng 4 và khiến biết bao con người phải ngả lòng thán phục. Thế nhưng chúng sẽ nhanh chóng lụi tàn sau đó để lại biết bao nhiêu tiếc nuối. Và phải chăng cuộc đời con người cũng giống vậy. Thời gian rồi sẽ trôi qua nhanh chóng, cánh hoa đào dù có đẹp đến mấy cũng sẽ rơi xuống đất lụi tàn nhanh chóng. Cuộc đời cũng vô thường như vậy. Ai rồi cũng sẽ phải chết. Chúng ta thường vô tâm với mọi thứ, với cuộc sống mà không thể biết nó sẽ kết thúc lúc nào. Với tôi, bất cứ ai bước vào cuộc đời mình rồi ra đi đều có một ý nghĩa nhất định, tôi trân trọng họ.

10 năm, có lẽ với nhiều người là quá đủ để quên đi một người nhưng với tôi, Sakura – cô gái ngày ấy vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc như ngày đầu.

Tôi tản bộ đến một nơi. Hôm nay là 14/4, ngày đầu tiên tôi đặt lên môi em nụ hôn nhẹ nhàng, mềm mại như những cánh đào. Thật là nực cười, tôi biết tại sao tôi lại đến đây. Chẳng nhẽ tôi lại tin vào lời nói dối ấy hay sao. Rằng cứ đến ngày này, Sakura sẽ lại đến và chờ đợi tôi.

Bây giờ là 7h tối, mặt trời cũng đã dần lặn sau núi Phú Sĩ. Tôi lại ngồi ở chiếc ghế gỗ nhìn về gốc đào xưa. Cảnh tượng giống như 10 năm trước. Ngay khi tôi định đứng dậy đi về, thì tôi thấy một người phụ nữ. Cô để tóc dài, môi đánh son nhẹ. Cô mặc trên mình một chiếc áo dáng dài. Và đôi mắt ấy vẫn ẩn chứa một nỗi buồn khó diễn tả.

– Xin lỗi. Trên tóc cô có dính vài cánh hoa đào.

– Không sao đâu. Cảm ơn anh.

– Cô trông rất giống một người quen cũ của tôi trong quá khứ. Sakura…. có phải là em?…. – tôi ngập ngừng.

– Chắc anh nhầm người rồi.

Em mỉm cười rồi bước đi. Tôi biết chắc đó chính là Sakura nhưng có lẽ cái gì thuộc về quá khứ hãy để nó ở lại trong quá khứ. Tôi cũng mỉm cười. Sau ngần ấy năm, “lời nói dối ấy” hoá ra lại là một thứ để tôi nuối tiếc, chờ đợi mà cũng là một thứ để tôi có động lực trong cuộc sống. Em vẫn sống tốt. Dù không còn là cô bé 18 tuổi ngày nào mà đã là một người phụ nữ trưởng thành. Và em vẫn giữ lời nói dối ấy của mình. Em đã quay trở lại.

“Những cánh hoa phai tàn thật nhanh, em có bay xa, em có đi xa mãi 
Tháng tư đôi khi thật mong manh để mình nói ra những câu chân thật 
Giá như tôi một lần tin em cô gái tôi thương nay hóa theo mây gió 
Để lại tháng tư ở đó”…

Tháng 4 của chúng tôi. Tôi để lại ở gốc hoa đào ở Shijuku. Cô gái tôi từng thương, em vẫn tốt, em vẫn hạnh phúc… vậy là quá đủ cho một người đàn ông.

Vậy nhé, nước Nhật có hoa anh đào. Hoa đào nở vào tháng 4 và cũng kết thúc ở tháng 4; cũng giống như câu chuyện tình dang dở của chúng tôi – giữa một chàng trai Việt và cô gái Nhật. Đẹp nhưng đầy hối tiếc… và hoa đào sẽ vẫn nở, tình yêu vẫn sẽ nảy sinh.

Fanh.

VỀ ĐẦU TRANG